Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn BUỒN VẨN VƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BUỒN VẨN VƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

MỘT SỰ TRỞ VỀ

Uỳnh uỳnh!!...uỳnh uỳnh!...
Có tiếng dập cửa nhè nhẹ. Ai nhỉ? Liếc nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ đêm. Tim Nó bắt đầu đập thình thịch. Rón rén xuống khỏi giường, một tay cầm đèn pin, một tay nắm chắc chiếc gậy gỗ chắc nịch luôn dựng ngay đầu giường ,Nó ra khỏi phòng, đi thật nhẹ xuống cầu thang. Cố ém giọng thật bình tĩnh và có phần hơi gắt:
-Ai đó??
Có tiếng đáp nhè nhẹ như thể muốn nói thầm:
-Anh đây!..
Nó sững người, nhịp tim như ngừng lại đột ngột. Bàn tay đã thả lỏng cây gậy. Đầu óc nó không biết nghĩ gì, chỉ thấy cái tiếng nho nhỏ như thì thầm ấy chạy qua chạy lại
- Mở cửa cho anh đi! Em đâu rồi?
Nó vẫn đứng im, chân không nhúc nhích. Miệng cũng không thể thốt lên lời nào.
-Em!.. mở cửa được không em!
Nó nhắm mắt , lắc lắc nhẹ cái đầu như để tỉnh lại  rồi từ từ đi lại gần cửa. Bật bóng đèn bên ngoài, Nó đứng qua một bên với tay mở chốt cửa. Nó vẫn luôn giữ thói quen đề phòng như thế khi mở cửa.
Lùi lại một bước , dưới anh đèn vàng heo hắt, anh đứng trên bậc thềm,dáng vẻ mệt mỏi. Tay trái vắt chiếc comple màu sữa . Sơ mi trắng vẫn "đóng thùng" nhưng nhăn nhúm nhàu nát. Cái cà vạt màu đỏ sẫm kéo xuệch xuống tận dưới ngực. Mái tóc rối bù càng  thêm vẻ mệt mỏi của một người vừa trải qua một chặng đường xa.
-Anh vào nhà nhé! Anh vừa nói vừa bước vào , kéo cái va ly to đùng lên khỏi bậc thềm. Ồ! Cái valy to thế này mà nãy giờ nó không nhìn thấy.
Anh ngồi xuống ghế, Nó đi về phía tủ rót cốc nước , pha thêm chút nước nóng trong phích.Không biết nó vẫn nhớ anh thích như thế hay chỉ là  làm theo quán tính. Vì nó vẫn lẳng lặng làm như một cái máy mà không hề thấy một xúc cảm gì hiện lên trên gương mặt . Nó vẫn không nói gì, đứng sau ghế bên kia, mở to mắt nhìn chiếc valy như một thứ gì đó vô cùng lạ lẫm mà lần đầu tiên nhìn thấy. Anh nhìn nó,đứng lên vẻ lúng túng. Có lẽ chờ câu hỏi của nó mãi không được, anh bắt đầu ấp úng:
-Cho anh về với em và con nhé…!
Mắt nó rời chiếc valy , từ từ chuyển về phía anh. Đôi mắt như mở to hơn nhưng vẫn không nói gì. Gìơ nó mới nhìn rõ gương mặt của anh. Không chỉ là sự mệt mỏi của đường xa. Khuôn mặt anh  hốc hác và xanh xao. Vẻ mặt đầy vẻ khổ đau nhưng lại thấp thoáng nét mừng rỡ ngập ngừng. Rõ nhất là đôi mắt. Đôi mắt hơi sâu, nay hình như nó đang căng lên cố chắn lại thứ gì đó đang
chực tràn ra ! Nó chợt thấy ánh mắt thật xa lạ với nó! Không phải là ánh  ấm áp dịu dàng nhưng kiên nghị , không phải là ánh mắt lấp lánh như đang cười cười với nó ngày nào . Ánh mắt lúc này như van lơn, như đang nấc nghẹn, đau đớn…Sâu thẳm là sự chờ đợi,hy vọng. Rồi hai hàng mi ập xuống, ánh mắt vụt tắt! Nó chớp mắt, nhẹ tỉnh khỏi ánh mắt đó, trở  lại thực tại. Nó bước lên, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế. Anh ngẩng lên nhìn nó, nó nhìn vào mắt anh. Mặt nó đã bắt đầu có sự biểu cảm.
 _Nhưng cha mẹ mình.. à!.. Cha mẹ em già rồi, cha mẹ ở nông thôn ,cha không có cái công ty gì lớn lớn như ngoài đó!_nó nghĩ thế nhưng chưa nói ra,vậy mà không hiểu sao anh lại nghe thấy. Anh lắc đầu lia lịa:
-Không! Em đừng nói thế,anh sai rồi!
Anh lại cúi rũ đầu xuống,lắc lắc mãi cái đầu ảo não.Nó nhìn quanh căn nhà.Ừ với lại tất cả mọi thứ trong nhà nó đều xắp xếp chỉ dành cho hai mẹ con. Từ phòng ngủ, phòng học, đến nhà bếp hay phòng tắm. Tất cả đều bài trí theo ý thích của hai mẹ con. Và nữa, mẹ con nó đã quen với nếp sinh hoạt từ bao lâu nay rồi. Mỗi tối trước khi đi ngủ,mẹ con lại đùa giỡn , vui cười ầm ĩ ,liệu anh có chịu được? Sáng sớm mẹ con lại dậy đánh cầu lông ngoài sân từ tinh mơ. Anh có khỏi khó chịu không? Và mỗi chiều chủ nhật con lại muốn về quê với ông bà, chơi với anh chị em ở quê, bố có chấp nhận không?? Anh có càu nhàu mỗi khi nó ngồi say sưa đánh cờ vua,cờ tướng với con?. Hay những buổi tối thứ bảy hai mẹ con chọn đủ thứ phim hoạt hình để cùng xem,cùng cười khoái chí..
- Không sao,không sao hết em ạ! Anh đồng ý hết, anh đồng ý tất cả mà!
Tiếng anh cất lên cuống quýt, vội vàng cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. Sao anh lại hiểu nó đến mức độ đó nhỉ? Tất cả những suy nghĩ của nó chưa nói ra sao anh đều biết hết vậy? Bất giác môi nó hờ hững kéo xệch một nụ cười. Một nụ cười khô khốc, thoáng nhanh và buồn bã. Ấy vậy mà nụ cười đó như tiếp sức cho anh. Anh phấn chấn hẳn lên, chống hai khuỷu tay lên bàn,vươn người về phía nó:
- Mọi thứ đều có thể thay đổi được mà em! Có phải thế không? Anh sẻ sửa sang lại mọi thứ! Anh sẽ thay đổi tất cả để nhà mình lại như ngày xưa. Là anh không tốt. Anh đã làm khổ em và con, hãy để cho anh được bù đắp!
 Anh nói liên tục như thể sợ không nói nhanh thì sẽ không còn cơ hội để nói.
_..Thế còn…bên kia! Người khác sẽ ra sao? Còn cả...
- Không! Không còn gì cả em ạ! Tất cả đã hết rồi! Anh không có gì phải áy náy day dứt cả. Tất cả chỉ là một vở kịch,và vở kịch đã hạ màn, rồi anh sẽ kể em nghe!
-Nhưng …còn em, em không thể có cách gì để có thể... trẻ lại tới..mười bốn tuổi như họ..
-Không! Không phải thế mà! Em đừng nói thế!_anh rên rỉ
(Nó có nói đâu nhỉ? Nó mới đang nghĩ mà??)
- Mẹ ơi! Có cách đấy mẹ ạ!
- Hai người giật mình nhìn lên. Con trai đứng trên cầu thang, vẻ mặt con đầy sự háo hức và mừng rỡ!
- Con sẽ giúp mẹ! Con sẽ mượn “cỗ  máy thời gian” của Đôrêmon. Nó có thể làm mẹ trẻ lại được đấy!
- Nói rồi con chạy vụt lên phòng đi tìm Đôrêmon thần kỳ của  mình
Rầm! rầm! Tiếng cửa đập rất mạnh. Nó bật dậy lao lên cầu thang và gọi thất thanh:
- Con! Con ơi!
Gío ở đâu phả mạnh vào mặt nó. Làm mắt nó phải nhắm lại. Rầm!!rầm! tiếng đập cửa mạnh hơn và rõ hơn. Nó cố mở mắt,ngồi bật dậy, định thần lại. Cái cánh cửa sổ lại đập vào lần nữa. Nó đã tỉnh hẳn chạy lại cố với tay kéo hai cánh cửa ,cài chốt lại. Đứng dựa lưng vào tường, quan sát và lắng nghe. Tất cả vẫn nguyên si. Không có gì khác lạ. Vẫn tiếng của người đàn ông quen thuộc của nó-người chưa bao giờ bỏ nó- đang tha thiết ru nó nhè nhẹ,êm êm như mọi đêm . “Ru khi mùa mưa tới,ru em mãi yêu người, ru em hoài bé dại…Ru  em chờ em nói ,trên môi tình thoát thai..ru em ngồi yên nhé, tôi tìm cuộc tình cho….
 “Ru trên đường em đến,xôn xao từng tiếng chim….môi em là đốm lửa, mà đời đâu biết thế!..xin em còn yên đó….”
 Nó trở lại giường, nhìn con trai ngủ thật ngon lành trong chăn ấm. Căn phòng vẫn ấm áp! Tiếng gió và cái lạnh bên ngoài cửa sổ nghe đã xa lắm . Bất giác nó mỉm cười, áp má vào má con, thơm lên trán,hít hà thật sâu. Nó mỉm cười lần nữa khi nhận ra mình đã mỉm cười sau một giấc mơ. Không còn phải úp mặt vào gối ,cắn chặt môi thấm những giọt nước mắt như bao đêm đã qua.Như bao lần,những giấc mơ tương tự đã đánh thức nó giữa đêm để có bao đêm mấ ngủ.
 “..Ru em là cánh nhạn, miệng ngọt hạt từ tâm…Ru em…”
 Nó nhắm mắt, hồn nhẹ vào tiếng ru…
                                                            Một đêm đông lạnh giá.